| Một CV thành công |
| Thông tin cá nhân: |
| Để tạo một sơ yếu lư lịch đẹp |
| Tạo kiểu chữ nổi bật, sáng tạo |
Một hôm nọ, ca sĩ Bảo Thi đi làm giấy CMND,ko bjk v́ một lj' do nào đó mà cô ấy đă đến muộn. Khi cô ấy đến th́ thấy anh công an đang đứng chờ, vẻ mặt khó chịu, anh ta hỏi:
-Sao giờ này cô mới tới?
Bảo Thi trả lời:
-Cơn mưa qua!
-Thôi đc rồi, chúng ta bắt đầu làm việc nhé! Cô tên j`?
-Công chúa bong bóng!
-Nhà cô ở đâu?
-Ngọn đồi chong chóng!
-Chi tiết hơn đi!
-Ngôi nhà hoa hồng!
-Yêu cầu cô cho tôi xem sổ hộ khẩu!
-T́m đâu?
-Cái j`? Cô nói sao? Cô không mang theo sổ họ khẩu à? Làm sao mà làm! Xin lỗi cô, tôi ko thể làm giấy CMND cho cô đc!
-Please tell me why?
-Tại sao à? Tại vj` cô ko mang theo sổ hộ khẩu chứ sao! Với lại cô nói chuyện cộc lốc làm tôi choáng!
-H́ h́! Sorry!
-Không thể,chúng ta kết thúc ở đây!
-Baby! Xin anh đừng quay gót!
-Không lằng nhằng, mời cô về!
-Xin đừng xát muối trái tim em!
-Hừ! thôi được rồi! Tôi sẽ suy nghĩ và sẽ hẹn cô vào 1 dịp khác!
-Hi vọng!
-Tôi nghĩ chúng ta nên uống cái j` đó! Cô muốn uống j`?
-Trà sữa pha lê!
-Tôi sẽ làm lại cho cô vào 1 lúc nào đó! bây giờ mời cô về! tạm biệt!
-Anh kể cho em nghe câu chuyện này nhé!
-ừm! cô gái trả lời.
Vậy là anh ta bắt đầu kể:ngày xưa trong khu rừng nọ có một cô thỏ trắng rất xinh.Một hôm cô vào rừng dạo chơi mà quên đường về,cô thỏ trắng bật khóc Th́ xuất hiện một anh thỏ vàng và hỏi:
-Sao em ngồi đây mà khóc vậy?
Cô thỏ trắng mới kể lại sự t́nh là măi lo dạo chơi mà ko biết đường về Kể xong cô thỏ hỏi: Anh có biết đường về ko chỉ cho em với?
Anh thỏ vàng trả lời :Biết chứ nhưng "ngu sao nói"
Nghe nói vậy cô thỏ trắng bật khóc
Anh thỏ vàng an ủi và nói :anh sẽ chỉ đường cho em về nhưng em phải cho anh"......" một cái.
Cô thỏ trắng nghĩ : thôi cho ảnh một cái rồi ảnh chỉ đường về chứ ko khéo ở lại đây sói nó ăn thịt th́ nguy.Nghĩ sao th́ cô làm vậy và sau khi nhận được một cái th́ anh thỏ vàng chỉ đường cho cô thỏ trắng về.
Không hiểu v́ sao cô thỏ trắng bị bệnh hay quên hay do dư âm của anh thỏ vàng để lại mà cô lại quên đừơng về. Cô lại ngồi bật khóc.Một anh thỏ đen lại xuất hiện và sau khi hiểu sự t́nh và vẫn câu nói "ngu sao nói" và chuyện cũ lại tái diễn ,nhưng lần này cô thỏ trắng đă về đến nhà.
Ít lâu sau cô thỏ trắng lại mang thai ,nhưng cô ko biết đó là con của anh thỏ vàng hay thỏ đen.
Kể đến đây chàng trai nói :Anh đố em biết cái thai đó là của anh thỏ vàng hay anh thỏ đen?
Cô gái suy nghĩ hồi lâu nhưng cũng ko biết.Cô hỏi :Vậy anh biết của ai ko?
Chàng trai nói :anh biết mới đố em chứ
Cô gái nói : vậy anh nói cho em biết đi
Chàng trai nh́n cô gái và nói :" Ngu sao nói...."
Cô gái:.......
Cuối đợt nghiên cứu trường ĐHQG Hà Nội tổ chức một kỳ thi gọi là khảo sát tŕnh độ của từng nghiên cứu sinh. Đề văn ra như sau:
"Anh (chị) hăy giải thích câu ca dao:
Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương."
Đọc xong đề, anh chàng sinh viên khoái chí lắm v́ nghĩ rằng không có ǵ là khó, nhất là khi anh có mang theo cả từ điển. Sau một hồi tra cứu chảy nước mắt, xem ra anh ta đă tường tận nhiều điều:
"Gió đưa (được) cành trúc" th́ ắt hẳn phải là gió to, ư hẳn là có băo.
Với từ "la" anh phân vân giữa hai cách hiểu:
+"la" là sự kết hợp giữ lừa và ngựa.
+"la" anh đoán rằng đề đă in sai, phải là lao mới đúng. Và anh đă chọn cách hiểu này.
"Đà" là thanh tà vẹt để tàu có thể chuyển động trên đó.
"Thiên mụ" : đàn bà trời - ư hẳn là vợ trời.|
" Thọ" : nhiều lần (lâu)
Và cuối cùng anh ta đă cho ra đời một sản phẩm bất hủ:
Trời nổi cơn băo lớn
Lao xuống tà vẹt đường
Vợ trời đánh một tiếng chuông
Canh gà húp vội, hóc xương mấy lần
Thần Đồng
Cu Tèo năm nay 6 tuổi, học lớp ba trường tiểu học . Nhưng được tiếng thông minh, như thần đồng tí hon: Mấy tuần lễ vừa qua: Tèo vào lớp chỉ ngủ, không chịu học hành ǵ cả Cô giáo gạn hỏi, Tèo nói:
- Thưa cô, học chán lắm rồi. Cái ǵ Tèo cũng biết cả, học làm ǵ nữa. Chương tŕnh
học thấp lè tè. 'Cô xin cho Tèo lên học Trung học đi.'
Cô giáo dẫn Tèo lên văn pḥng Ông Hiệu trưởng, tŕnh bày đầu đuôi câu chuyện.
Ông Hiệu Trưởng bán tín bán nghi, bàn với Cô giáo là, Ông và cô sẽ thay nhau trắc
nghiệm, cả về kiến thức tổng quát, toán học và khoa học xem Tèo có đúng là thần đồng để được lên Trung học, học trước tuổi không . Ông Hiệu Trưởng lần lượt hỏi:
25 lẩn 25 là bao nhiêu?
Tèo chằng cần tính toán trả lời ngay:
- Dạ, 625
- CÔng thức tính diện tích ṿng tṛn?
- Dạ là b́nh phương bán kính nhân Pi
- Nước bốc hơi khi nào ?
- Dạ nước bốc hơi ở độ sôi 00 độ C
Sau gần tiếng trắc nghiệm Ông Hiệu Trưởng rất hài ḷng về khả năng toán và tŕnh độ khoa học của Tèo. Đến phần Cô giáo khảo hạch về kiến thức tổng quát
Cô giáo:
- Con ǵ càng lớn càng nhỏ?
Ông Hiệu Trưởng hơi chột dạ, nhưng Tèo đáp ngay:
- Thưa cô, con cua có càng lớn, càng nhỏ
- Cô giáo: trong quần Tèo có cái ǵ mà cô không có?
Ông . Hiệu Trưởng giật nẩy người, Tèo từ tốn, điềm tĩnh trả lời:
- Trong quần Tèo có 2 túi quần, .quần cô không có.
- Cô giáo: Ở nơi đâu lông đàn bà quăn nhiều nhất? .
Ông Hiệu Trưởng tái mặt nhưng Tèo trả lời đễ dàng:
- Dạ ở Phi châu ...
- Cái ǵ cô có ở giữa 2 chân của cô?
Ông Hiệu Trưởng sợ đến há hốc mồm. Tèo nói:
- Dạ là cái đầu gối. .
Cô giáo:
- Cái ǵ trong người của cô lúc nào cũng ẩm ướt?
Ông Hiệu Trưởng sợ đến gần chết điếng người, ra dấu định cho ngừng ngay cuộc
sát hạch nhưng Tèo đă đáp:
- Dạ là cái lưỡi. ..
- Cô giáo:
- Cái ǵ của cô nhỏ bé và rộng lớn ra khi cô lập gia đ́nh?
Ông Hiệu Trưởng ra dấu không cho Tèo trả lời nhưng Tèo vẫn đáp tỉnh bơ:
- Dạ là cái giường ngủ của cô.
Cô giáo:
- Cái ǵ mềm mềm, nhưng khi vào tay cô một hồi thi cứng ra
Ông Hiệu Trưởng không dám nh́n cô giáo. '"
- Tèo: Dạ thuốc sơn móng tay.
Cô giáo:
- Cái ǵ dài dài như trái chuối, cô cầm một lúc nó chảy nước ra?
Ông -hiệu'trưởng đứng phắt dậy.định nạt cô giáo bắt.ngưng.
Tèo nói:
- Dạ, cây cà lem. ..
Ông Hiệu Trưởng toát mồ hôi hột, la lớn:
- Thôi, cô giáo không được hỏi nữa, đủ rồi. Gửi Tèo lên trung Đại Học ngay,
không cần qua Trung. học nữa: Năy giờ Tèo .nó.đáp đúng cả, c̣n tôi, nếu trả lời, tôi
không đúng đến được một câu.!. .. . .... .